LỜI TÔI MUỐN NÓI

TRẦN VĂN ÁT cảm ơn!

KIẾN THỨC KHÔNG CỦA RIÊNG AI_BIỂN HỌC VÔ BỜ
BẠN ĐỪNG VÀO TRANG CỦA TÔI VÀ RA ĐI NHƯ MỘT NGƯỜI XA LẠ BỞI KHI BƯỚC VÀO KHÔNG GIAN NÀY BẠN ĐÃ LÀ BẠN CỦA TÔI RỒI!
XIN CHÚC QUÝ VỊ SỨC KHỎE VÀ THÀNH ĐẠT
QUÝ VỊ CÓ THỂ GỬI BÀI, TƯ LIỆU VÀO TRANG CỦA TÔI.
NẾU BẠN CHO TÔI MỘT CHÚT QUÀ THÌ TÔI SẼ SẴN SÀNG KHÔNG TỪ CHỐI
Xin cám ơn!

Nghe nhạc nào!!!

GOOGLE

TÌM VỚI GOOGLE

Tài sản nhà tôi

Ý kiến của bạn

Đã đến thăm nhà tôi

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh

    Loan_o_hai_dau_noi_nho.swf Tan_co_loi_thu_xua.swf Luyen_chu_dep_anh_duong.swf 25905_Phunutoday__new_1.flv TuyPhuong_Thao_Thuc.swf Cam_on_2012.swf Nguoi_Me_Trong_Giac_Mo.mp3 Truong_Tieu_hoc_A_Hai_Trung.jpg Mai_truong_men_yeu__dang_cap_nhat_NCT_05633872498050625000_128.mp3 DoaIn_thaIm_hieIm_VN_taIi_Nam_cuIc_2009.jpg At.swf Hon_que1.swf Mua_phuong.jpg Love_Heart001_original22932.jpg LykavittosHill_ROW1118614858.jpg BiscayneNP_ROW878587037.jpg CookInlet_ROW1408398221.jpg Moon12.gif

    Ai đang thăm nhà tôi

    2 khách và 0 thành viên

    Thời tiết hôm nay

    Thời tiết hôm nay
    Hà Nội
    Huế
    SàiGòn

    LỊCH VẠN NIÊN

    Sắp xếp dữ liệu

    Liên lạc trực tuyến

    • (Trần Văn Át)

    TIỆN ÍCH CHO BẠN

    TIN MỚI MỖI NGÀY

    free-web-page-counters.com

    Đây thôn Vỹ Dạ

    Nguồn: doquyen46
    Người gửi: Lê Thị Phương Mai (trang riêng)
    Ngày gửi: 09h:25' 11-08-2012
    Dung lượng: 13.4 MB
    Số lượt tải: 294
    Mô tả:

    Thơ: Hàn Mạc Tử

    Nhạc:Võ Tá Hân - Vương Ngọc Long

    Ca sĩ: Vân Khánh

     
     Gió theo lối gió mây đường mây
    Dòng nước buồn thiu hoa bắp lay
    Thuyền ai đậu bến sông trăng đó
    Có chở trăng về kịp tối nay?

    “Đây thôn Vĩ Dạ” - Hàn Mặc Tử.

    Cảm nhận thơ trữ tình xét cho cùng là cảm nhận "cái tình" trong thơ và tâm trạng của nhân vật trữ tình trước thiên nhiên, vũ trụ, đất trời. Đến với thơ ca lãng mạn Việt Nam, giai đoạn 1932 -1945 "ta thoát lên trên cùng Thế Lữ, ta phiêu lưu trong trường tình cùng Lưu Trọng Lư, ta điên cuồng cùng Hàn Mặc Tử, Chế Lan Viên, ta đắm say cùng Xuân Diệu" (Hoài Thanh- Thi nhân Việt Nam). Đúng thế, bạn đọc đương thời và hôm nay yêu thơ của Hàn Mặc Từ bởi chất "điên cuồng" của nó. Chính "chất điên" ấy đã làm nên phong cách nghệ thuật độc đáo, riêng biệt, mới mẻ của Hàn Mặc Tử. "Chất điên" trong thơ ông chính là sự thay đổi của tâm trạng khó lường trước được. Nét phong cách đặc sắc ấy đã hội tụ và phát sáng trong cả bài thơ "Đây thôn Vĩ Dạ" của nhà thơ rất tài hoa và cũng rất đỗi bất hạnh này. "Đây thôn Vĩ Dạ" trích từ tập Thơ Điên của Hàn Mặc Tử. Chất điên cuồng ấy thể hiên cụ thể và rõ nét trong khổ thơ:
    "Gió theo lối gió mây đường mây
    Dòng nước buồn thiu hoa bắp lay
    Thuyền ai đậu bến sông trăng đó
    Có chở trăng về kịp tối nay?"

    Với lời trách cứ nhẹ nhàng dịu ngọt vừa như một lời mời, Hàn Mặc Tử trở về với thôn Vĩ Dạ trong mộng tưởng:
    “Sao anh không về chơi thôn Vĩ
    Nhìn nắng hàng cây nắng mới lên
    Vườn ai mướt quá xanh như ngọc
    Lá trúc che ngang mặt chữ điền”


    Cảnh vật ở thôn Vĩ Dạ - một làng kề sát thành phố Huế bên bờ Hương Giang với những vườn cây trái, hoa lá sum suê hiện lên thật nên thơ, tươi mát làm sao. Đó là một hàng cau thẳng tắp đang tắm mình dưới ánh “nắng mới lên” trong lành. Chưa hết, rất xa là hình ảnh “nắng hàng cau nắng mới lên” còn rất gần lại là “vườn ai mướt quá xanh như ngọc”. “Mướt quá” gợi cả cây nhung non tràn trề sức sống xanh tốt. Màu “mướt quá” làm cho lòng người như trẻ hơn và vui tươi hơn. Lời thơ khen cây cối xanh tốt nhưng lại nhu huyền ảo, lấp lánh mới thấy hết cẻ đẹp của “vườn ai”. Trong không gian ấy hiện lên khuôn “mặt chữ điền” phúc hậu, hiền lành vừa quen vừa lạ, vừa gần, vừa xa, vừa thực vừa ảo bởi “lá trúc che ngang”. Câu thơ đẹp vì sự hài hòa giữa cảnh vật và con người. “Trúc xinh” và “ai xinh” bên nhau làm tôn lên vẻ đẹp của con người. Như vậy tâm trạng của nhân vật trữ tình ở đoạn thơ này là niềm vui, vui đến say mê như lạc vào cõi tiên, cõi mộng khi được trở về với cảnh và người thôn Vĩ.
    Thế nhưng cũng cùng không gian là thôn Vĩ Dạ nhưng thời gian có sự biến đổi từ “nắng mới lên” sang chiều tà. Tâm trạng của nhân vật trữ tình cũng có sự biến đổi lớn. Trong mắt thi nhân, bầu trời hiện lên “Gió theo lối gió mây đường mây” trong cảnh chia li, uất hận. Biện pháp nhân hóa cho chúng ta thấy điều đó. “Gió theo lối gió” theo không gian riêng của mình và mây cũng thế. Câu thơ tách thành hai vế đối nhau; mở đầu vế thứ nhất là hình ảnh “gió”, khép lại cũng bằng gió; mở đầu vế thứ hai là “mây”, kết thúc cũng là “mây”. Từ đó cho ta thấy “mây” và “gió” như những kẻ xa lạ, quay lưng đối với nhau. Đây thực sự là một điều nghịch lí bởi lẽ có gió thổi thì mây mới bay theo, thế mà lại nói “gió theo lối gió, mây đường mây”. Thế nhưng trong văn chương chấp nhận cách nói phi lí ấy. Tại sao tâm trạng của nhân vật trữ tình vốn rất vui sướng khi về với thôn Vĩ Dạ trong buổi ban mai đột nhiên lại thay đổi đột biến và trở nên buồn như vậy?. Trong mộng tưởng, Hàn Mặc Tử đã trở về với thôn Vĩ nhưng lòng lại buồn chắc có lẽ bởi mối tình đơn phương và những kỉ niệm đẹp với cảnh và người con gái xứ Huế mộng mơ làm nên tâm trạng ấy. Quả thật “Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ” nên cảnh vật xứ Huế vốn thơ mộng, trữ tình lại bị nhà thơ miêu tả vô tình, xa lạ đến như vậy. Bầu trời buồn, mặt đất cũng chẳng vui gì hơn khi “Dòng nước buồn thiu hoa bắp lay”.
    Dòng Hương Giang vốn đẹp, thơ mộng đã bao đời đi vào thơ ca Việt nam thế mà bây giờ lại “buồn thiu” – một nỗi buồn sâm thẳm, không nói nên lời. Mặt nước buồn hay chính là con sóng lòng "buồn thiu” của thi nhân đang dâng lên không sao giấu nổi. Lòng sông buồn, bãi bờ của nó còn sầu hơn. “Hoa bắp lay” gợi tả những hoa bắp xám khô héo, úa tàn đang “lay” rất khẽ trong gió. Cảnh vật trong thơ buồn đến thế là cùng. Thế nhưng đêm xuống, trăng lên, tâm trạng của nhân vật trữ tình lại thay đổi:
    “Thuyền ai đậu bến sông trăng đó
    Có chở trăng về kịp tối nay”

    Sông Hương “buồn thiu” lúc chiều dưới ánh trăng đã trở thành “sông trăng” thơ mộng. Cắm xào đậu bên trên con sông đó là “thuyền ai đậu bến”, là bức tranh càng trữ tình, lãng mạn. Hình ảnh “thuyền” và “sông trăng” đẹp, hài hòa biết bao. Khách đến thôn Vĩ cất tiếng hỏi xa xăm “Có chở trăng về kịp tối nay?”. Liệu “thuyền ai” đó có chở trăng về kịp nơi bến hẹn, bến đợi hay không? Câu hỏi tu từ vang lên như một nỗi lòng khắc khoải, chờ đợi, ngóng trông được gặp gương mặt sáng như “trăng’ của người thôn Vĩ trong lòng thi nhân. Như thế mới biết nỗi lòng của nhà thơ giành cho cô em gái xứ Huế tha thiết biết nhường nào. Tình cảm ấy quả thật là tình cảm của “Cái thưở ban đầu lưu luyến ấy. Ngàn năm nào dễ mấy ai quên” (Thế Lữ).
    Đến đây ta hiểu thêm về lòng “buồn thiu” của nhân vật trữ tình trong buổi chiều. Như vậy diễn biến tâm lí của thi nhân hết sức phức tạp, khó lường trước được. Chất “điên” của một tâm trạng vui với cảnh, buồn với cảnh, trông ngoáng, chờ đợi vẫn được thể hiện ở khổ thơ kết thúc bài thơ này: 
    “Mơ khách đường xa khách dường xa
    Áo em trắng quá nhìn không ra
    Ở đây sương khói mờ nhân ảnh
    Ai biết tình ai có đậm đà?”


    Vẫn là một tâm trạng vui sướng được đón “khách đường xa”- người thôn Vĩ đến với mình, tâm trạng nhân vật trữ tình lại khép lại trong một nỗi đau đớn, hoài nghi “Ai biết tình ai có đậm đà?”. “Ai” ở đây vừa chỉ người thôn Vĩ vừa chỉ chính tác giả. Chẳng biết người thôn Vĩ có còn nặng tình với mình không? Và chẳng biết chính mình còn mặn mà với “áo em trắng quá” hay không? Nỗi đau đớn trong tình yêu chính là sự hoài nghi, không tin tưởng về nhau. Nhân vật trữ tình rơi vào tình trạng ấy và đã bộc bạch lòng mình để mọi người hiểu và thông cảm. Cái mới của thơ ca lãng mạn giai đoạn 1932- 1945 cũng ở đó.
    Đọc xong bài thơ “Đây thôn Vĩ Dạ” của Hàn Mặc Tử, nhất là khổ thơ “Gió theo lối gió -…. kịp tối nay” để lại trong lòng người đọc những tình cảm đẹp. Đoạn thơ giúp ta hiểu thêm tâm tư của một nhà thơ sắp phải giã từ cuộc đời. Lời thơ vì thế trầm buồn, sâu lắng, đầy suy tư. Bạn đọc đương thời yêu thơ của Hàn Mặc Tử bởi thi nhân đã nói hộ họ những tình cảm sâu lắng nhất, thầm kín nhất của mình trong thời đại cái “tôi”, cái bản ngã đang tự đấu tranh để khẳng định. Tình cảm trong thơ Hàn Mặc tử là tình cảm thực do đó nó sẽ ở mãi trong trái tim bạn đọc. Ấn tượng về một nhà thơ của đất Quảng Bình đầy nắng và gió sẽ không bao giờ phai nhạt trong tâm trí người Việt Nam.

    Bài Văn được điểm 10 của thí sinh Nguyễn Trung Ngân, dự thi ĐH Cần Thơ 2008:

    ST


    Số lượt thích: 0 người
    Avatar

    Đây thôn Vỹ Dạ

     
    Gửi ý kiến

    THƠ THẨN...


    VỀ VỚI MẸ
    Chưa về thăm mẹ thăm quê
    Niềm riêng khắc khoải đi về chiêm bao
    À ơi một khúc ca dao
    Chao nghiêng cánh võng thuở nào mẹ ơi
    Trước nhà xanh giậu mồng tơi
    Cây đa bến nước dưới trời trăng non
    Giàn bầu giàn bí chon von
    Đôi bàn tay mẹ nhặt bòn cưu mang
    Thẩn thơ con tựa cổng làng
    Mẹ về chia củ khoai lang làm quà
    Mẹ thì mỗi tuổi một già
    Con thì xa cửa xa nhà xa quê
    Chắp tay lạy mẹ thôi thì
    Gồng con gánh cháu quản chi nặng nề
    Mai ngày mẹ đón con về
    Canh rau mẹ đợi cơm quê mẹ phần
    CÓ CON ĐƯỜNG…

    Gió vẫn hát trên đường dài tấp nập
    Lá vẫy chào trên đường ngập màu xanh
    Nắng ngọt ngào nói rằng: em yêu anh?
    Mây cuốn quanh vẽ nên tranh tuyệt vời

    Hoa thức dậy tỏa hương thơm khắp nơi
    Em đến đây như mặt trời ấm áp
    Vòng tay anh ôm em trong điệu nhạc
    Bước phiêu bồng "lạc bước giữa tình yêu"!

    Em biết không anh chỉ ước một điều
    Một ngôi nhà có em và lũ trẻ
    Bước thật nhẹ anh hôn em thật khẽ
    Ước mơ này xin được vẽ cùng em

    Có con đường khi lạ, khi quen
    Khi bên em đường kia trông thật lạ
    Khi xa rồi đường ơi sao băng giá
    Khi bên người “sỏi, đá” lại gần nhau

    Có nhịp cầu nối cuộc tình về đâu?
    Có nụ cười nghìn câu không nói hết
    Có tình yêu đôi ta là bất diệt
    Có một người nguyện chết để yêu em

    *****************************
    KẺ THỨ BA

    Nén nỗi buồn em ước mình thật say
    Để một lần được quên đi thực tại
    Dẫu lát nữa đây khi tỉnh lại
    Nỗi buồn sẽ gấp vạn lần hơn.

    Có bao giờ anh hiểu nỗi cô đơn
    Những giày vò băn khoăn mà em phải chịu
    Một nửa trong em cố tình bám víu
    Chút tình cảm hững hờ nơi anh

    Một nửa trong em tự nói với mình rằng
    Anh không là của em, anh là của người khác
    Sao em lại trượt đi trên dốc cao lầm lạc
    Mà không đành lòng quên

    Vì yêu anh nên em cũng biết ghen
    Khi thấy anh tay trong tay cùng người con gái khác
    Nói yêu em sao anh nhẫn tâm đến vậy
    Để trước mọi người em hoá kẻ thứ ba!!!

    **************************

    NGÀY EM SANG SÔNG

    Những tháng năm in hằn trong nỗi nhớ
    Tiếng con tim gọi về nghe thổn thức
    Ngày mai này em về bên kia sông
    Cùng sóng nước chập chờn giữa dòng đời

    Anh về đây ngồi lại với đôi bờ
    Nhìn người đi mà dòng lệ tuôn rơi
    Tiếc cho mình sao tháng năm vội vã
    Trăng mười sáu vừa tròn đã vút tắt

    Rồi từ đây hồng trắng mau úa màu
    Tuổi thanh xuân sớm tàn khi chiều về
    Em lạnh lẽo đứng bên kia đôi bờ
    Mắt ướt lệ trông ngóng về quê xưa

    Thôi em ơi thuyền ai gác tay chèo
    Con sóng lớn chia cách hai nỗi nhớ
    Trong tim anh cũng một dòng chảy xiết
    Theo dòng đời lênh đênh biết về đâu

    Em ở lại với bình yên em nhé!
    Quên anh đi những tháng năm êm đềm
    Kỷ niệm qua như giấc mơ mà thôi
    Rồi thời gian cũng trở về quá khứ