LỜI TÔI MUỐN NÓI

TRẦN VĂN ÁT cảm ơn!

KIẾN THỨC KHÔNG CỦA RIÊNG AI_BIỂN HỌC VÔ BỜ
BẠN ĐỪNG VÀO TRANG CỦA TÔI VÀ RA ĐI NHƯ MỘT NGƯỜI XA LẠ BỞI KHI BƯỚC VÀO KHÔNG GIAN NÀY BẠN ĐÃ LÀ BẠN CỦA TÔI RỒI!
XIN CHÚC QUÝ VỊ SỨC KHỎE VÀ THÀNH ĐẠT
QUÝ VỊ CÓ THỂ GỬI BÀI, TƯ LIỆU VÀO TRANG CỦA TÔI.
NẾU BẠN CHO TÔI MỘT CHÚT QUÀ THÌ TÔI SẼ SẴN SÀNG KHÔNG TỪ CHỐI
Xin cám ơn!

Nghe nhạc nào!!!

GOOGLE

TÌM VỚI GOOGLE

Tài sản nhà tôi

Ý kiến của bạn

Đã đến thăm nhà tôi

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh

    Loan_o_hai_dau_noi_nho.swf Tan_co_loi_thu_xua.swf Luyen_chu_dep_anh_duong.swf 25905_Phunutoday__new_1.flv TuyPhuong_Thao_Thuc.swf Cam_on_2012.swf Nguoi_Me_Trong_Giac_Mo.mp3 Truong_Tieu_hoc_A_Hai_Trung.jpg Mai_truong_men_yeu__dang_cap_nhat_NCT_05633872498050625000_128.mp3 DoaIn_thaIm_hieIm_VN_taIi_Nam_cuIc_2009.jpg At.swf Hon_que1.swf Mua_phuong.jpg Love_Heart001_original22932.jpg LykavittosHill_ROW1118614858.jpg BiscayneNP_ROW878587037.jpg CookInlet_ROW1408398221.jpg Moon12.gif

    Ai đang thăm nhà tôi

    1 khách và 0 thành viên

    Thời tiết hôm nay

    Thời tiết hôm nay
    Hà Nội
    Huế
    SàiGòn

    LỊCH VẠN NIÊN

    Sắp xếp dữ liệu

    Liên lạc trực tuyến

    • (Trần Văn Át)

    TIỆN ÍCH CHO BẠN

    TIN MỚI MỖI NGÀY

    free-web-page-counters.com
    Gốc > TRANG THƠ TIỂU HỌC >

    DÒNG SÔNG MẶC ÁO

     Dòng sông mới điệu làm sao

    Nắng lên mặc áo lụa đào thướt tha

    Trưa về trời rộng bao la

    Áo xanh sông mặc như là mới may

    Chiều trôi thơ thẩn áng mây

    Cài lên màu áo hây hây ráng vàng

    Rèm thêu trước ngực vầng trăng

    Trên nền nhung tím trăm ngàn sao lên

    Khuya rồi, sông mặc áo đen

    Nép trong rừng bưởi lặng yên đôi bờ…

    Sáng ra thơm đến ngẩn ngơ

    Dòng sông đã mặc bao giờ áo hoa

    Ngước lên bỗng gặp la đà

    Ngàn hoa bưởi đã nở nhòa áo ai…

       (Nguyễn Trọng Tạo)

        Không chỉ viết cho người lớn, nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo còn có khá nhiều bài thơ hay viết cho tuổi thiếu nhi. Dòng sông mặc áo có thể là một bài thơ viết về một dòng sông thuộc quê hương Nghệ An mà tác giả sinh ra và lớn lên.

       Đọc qua bài thơ, chúng ta nhận ra một bức tranh sinh động về dòng sông, chúng ta chiêm ngưỡng vẻ đẹp một dòng sông hiền hòa suốt một ngày đêm. Đó là dòng sông quê thơ mộng, thân thương, yểu điệu, duyên dáng, nhí nhảnh, ngộ nghĩnh.

        Cảnh dòng sông buổi sáng thì: "Nắng lên mặc áo lụa đào thướt tha" , Ấy thế mà buổi trưa thì lại: " Áo xanh sông mặc như là mới may", buổi chiều thì dòng sông có vẻ " hây hây ráng vàng" của áng mây, buổi tối trông rõ vầng trăng bơi lặn trên sông và thêm nữa là "trên nền nhung tím muôn ngàn sao lên". Đêm đến, dòng sông quê hiền lành ngủ yên, mà cứ "Nép trong rừng bưởi lặng yên đôi bờ".

      Đoạn thơ này rất hay và rất giàu hình ảnh đẹp. Khi dạy tập đọc hay ra đề thi về cảm thụ văn học, tôi nghĩ: thầy cô mình nên bám vào chi tiết này hay biết mấy. Đây là một bài thơ tả cảnh thiên nhiên khá tinh tế. Cũng như bài thơ viết chung cho mọi người và viết riêng cho thiếu nhi chúng ta. Trong bài thơ này phép nhân hóa, phép ẩn dụ đã được tác giả sử dụng rất khéo léo tài tình. Nhà thơ Phạm Đình Ân cho rằng: Mấy câu kết thúc bài thơ cũng rất thú vị. Ấy là tả đến cảnh đêm rồi, bài thơ vẫn chưa dừng lại mà vẫn tiếp tục mở ra sang sáng hôm sau, với hình ảnh áo mới của sông là hoa bưởi trắng: Sáng ra thơm đến ngẩn ngơ Dòng sông đã mặc bao giờ áo hoa Ngước lên bỗng gặp la đà Ngàn hoa bưởi đã nở nhòa áo ai…

      Như vậy bài thơ hứa hẹn tiếp tục một và nhiều vòng quay mới của ngày đêm, đồng nghĩa với việc dòng sông quê mến yêu vẫn liên tục thay áo mới…

    NHẤN VÀO ĐÂY ĐỂ NGHE BÀI HÁT"TRỞ VỀ DÒNG SÔNG TUỔI THƠ"

     

     

     


    Nhắn tin cho tác giả
    Trần Văn Át @ 07:23 25/07/2010
    Số lượt xem: 527
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    THƠ THẨN...


    VỀ VỚI MẸ
    Chưa về thăm mẹ thăm quê
    Niềm riêng khắc khoải đi về chiêm bao
    À ơi một khúc ca dao
    Chao nghiêng cánh võng thuở nào mẹ ơi
    Trước nhà xanh giậu mồng tơi
    Cây đa bến nước dưới trời trăng non
    Giàn bầu giàn bí chon von
    Đôi bàn tay mẹ nhặt bòn cưu mang
    Thẩn thơ con tựa cổng làng
    Mẹ về chia củ khoai lang làm quà
    Mẹ thì mỗi tuổi một già
    Con thì xa cửa xa nhà xa quê
    Chắp tay lạy mẹ thôi thì
    Gồng con gánh cháu quản chi nặng nề
    Mai ngày mẹ đón con về
    Canh rau mẹ đợi cơm quê mẹ phần
    CÓ CON ĐƯỜNG…

    Gió vẫn hát trên đường dài tấp nập
    Lá vẫy chào trên đường ngập màu xanh
    Nắng ngọt ngào nói rằng: em yêu anh?
    Mây cuốn quanh vẽ nên tranh tuyệt vời

    Hoa thức dậy tỏa hương thơm khắp nơi
    Em đến đây như mặt trời ấm áp
    Vòng tay anh ôm em trong điệu nhạc
    Bước phiêu bồng "lạc bước giữa tình yêu"!

    Em biết không anh chỉ ước một điều
    Một ngôi nhà có em và lũ trẻ
    Bước thật nhẹ anh hôn em thật khẽ
    Ước mơ này xin được vẽ cùng em

    Có con đường khi lạ, khi quen
    Khi bên em đường kia trông thật lạ
    Khi xa rồi đường ơi sao băng giá
    Khi bên người “sỏi, đá” lại gần nhau

    Có nhịp cầu nối cuộc tình về đâu?
    Có nụ cười nghìn câu không nói hết
    Có tình yêu đôi ta là bất diệt
    Có một người nguyện chết để yêu em

    *****************************
    KẺ THỨ BA

    Nén nỗi buồn em ước mình thật say
    Để một lần được quên đi thực tại
    Dẫu lát nữa đây khi tỉnh lại
    Nỗi buồn sẽ gấp vạn lần hơn.

    Có bao giờ anh hiểu nỗi cô đơn
    Những giày vò băn khoăn mà em phải chịu
    Một nửa trong em cố tình bám víu
    Chút tình cảm hững hờ nơi anh

    Một nửa trong em tự nói với mình rằng
    Anh không là của em, anh là của người khác
    Sao em lại trượt đi trên dốc cao lầm lạc
    Mà không đành lòng quên

    Vì yêu anh nên em cũng biết ghen
    Khi thấy anh tay trong tay cùng người con gái khác
    Nói yêu em sao anh nhẫn tâm đến vậy
    Để trước mọi người em hoá kẻ thứ ba!!!

    **************************

    NGÀY EM SANG SÔNG

    Những tháng năm in hằn trong nỗi nhớ
    Tiếng con tim gọi về nghe thổn thức
    Ngày mai này em về bên kia sông
    Cùng sóng nước chập chờn giữa dòng đời

    Anh về đây ngồi lại với đôi bờ
    Nhìn người đi mà dòng lệ tuôn rơi
    Tiếc cho mình sao tháng năm vội vã
    Trăng mười sáu vừa tròn đã vút tắt

    Rồi từ đây hồng trắng mau úa màu
    Tuổi thanh xuân sớm tàn khi chiều về
    Em lạnh lẽo đứng bên kia đôi bờ
    Mắt ướt lệ trông ngóng về quê xưa

    Thôi em ơi thuyền ai gác tay chèo
    Con sóng lớn chia cách hai nỗi nhớ
    Trong tim anh cũng một dòng chảy xiết
    Theo dòng đời lênh đênh biết về đâu

    Em ở lại với bình yên em nhé!
    Quên anh đi những tháng năm êm đềm
    Kỷ niệm qua như giấc mơ mà thôi
    Rồi thời gian cũng trở về quá khứ